Có gì đẹp trên đời hơn thế

      8

Từ một sv xinh đẹp, sau tai nạn thương tâm giao thông, Nguyễn Thị Hoa (SN 1995, trú tại làng Việt Yên, buôn bản Việt Xuyên, Thạch Hà, Hà Tĩnh) trở thành tín đồ tàn phế. ở trên giường bệnh, từng nghĩ mang lại chuyện quyên sinh nhưng chú ý người phụ thân hao mòn nạm từng tí một để đưa lại sự sống, cống hiến và làm việc cho con, Hoa đang nghĩ khác...

Bạn đang xem: Có gì đẹp trên đời hơn thế

Từ hễ lực sống bởi tình yêu nhà buôn đình, Hoa vẫn được xã hội yêu thương, phân tách sẻ. Tiếng em đã rất có thể đứng dậy, tự dịch chuyển với lòng tin và yêu đời thiết tha.

*

Khoảnh khắc hạnh phúc của bố con em Nguyễn Thị Hoa khi kể về tình cảm thương, sự share từ cùng đồng

Hoa đứng hóng tôi ngơi nghỉ bục cửa. Khuôn khía cạnh đã quay trở về bầu bĩnh. Thấy tôi, em mỉm cười như lan nắng: “Có chân rồi, vui rồi phải em cũng bự lên chị ạ. Em vẫn tập đi đến thuần thục. Hàng ngày, em trường đoản cú mình đi xuống thăm các cụ với khoảng cách tầm cây số. Sáng em đi. Trưa ăn cơm với ông bà. Chiều em trở về nhà”… Bên chén nước chè xanh, Hoa cùng bố ngồi rỉ tai tâm tình cùng với tôi. Nhiều mẩu chuyện rôm rả, cười cợt vang nhưng thi thoảng cả bố và con lại khóc. Nhưng, không giống với đều giọt nước đôi mắt của hai tía con trước đây tôi đã có lần chứng kiến, đã từng đau xót, phần nhiều giọt nước mắt lúc này đong đầy hạnh phúc.

Chiếc xe thiết lập đã cán qua đôi chân của Hoa. Tai nạn đáng tiếc quá nặng phải em được gửi ra bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) để chăm sóc. Khi ý thức trở lại bình thường, nằm trên nệm bệnh, em cầm giơ song chân của chính bản thân mình lên, làm cho mãi ko được. Tín đồ điều chăm sóc biết vậy cần mới nói mang đến em biết là em không còn chân nữa. Mọi ý nghĩ về trong em buổi tối sầm. “Em nghĩ, không hề chân, chi bởi chết đi còn hơn. Mà lại nhìn những người thân giành đơ sự sống cho mình; nhìn bố hao gầy, em cũng không cam lòng. Lại nghĩ, nếu như mình chết, phụ huynh lại nhức lòng hơn, chi bởi mình cứ cố gắng để cha mẹ còn thấy mình, còn vui. Vì chưng vậy, em đã nắm tươi mỉm cười để cho bố mẹ bớt nhức chị ạ” - Hoa nói.

Xem thêm: Những Mẩu Tin Nhắn Troll Bạn Bè Hài Hước, Cách Troll Người Yêu, Bạn Bè Bằng Tin Nhắn

Sống vì tình yêu thương thương cùng em đã được trao tình yêu thương thương. Không chỉ có người trong gia đình mà thầy cô, bằng hữu đã cùng đồng hành, kiếm tìm mọi cách để giúp đỡ, đưa về sự sống và làm việc cho em. Hoa trải lòng: “Thầy cô và anh em đã rất thân thiết em. Đặc biệt là thầy Biện Quyền, sát cánh đồng hành bên em kể từ thời điểm em bị tai nạn. Từ thầy, em đã được các nhà báo quan tâm viết bài, được các người nghe biết và chia sẻ. Có bạn ở tận mặt Mỹ, lạ lẫm biết gì em tuy vậy đã điện thoại tư vấn điện về hễ viên. Bà ấy vẫn hơn 70 tuổi. Bà nói cùng với em rằng: Nhìn con cô mến lắm! Cô không có gì giúp tuy nhiên cô mong muốn gọi điện để nói với con vẫn còn nhiều người không bằng con phải phải cố kỉnh lên. Đi đơn vị thờ, cô sẽ nguyện cầu cho con… gồm chị làm việc Đồng Tháp, là cô giáo, cũng đã gọi điện đến em và nói rằng, trong tuổi em, chị cũng bị tai nạn và mất đi 1 bàn chân nên chị hiểu cảm hứng của em. Chị bảo em là nỗ lực vượt qua tiến độ này rồi mọi việc sẽ giỏi hơn… Em bắt đầu cảm dìm được hạnh phúc và nghĩ về rằng, ông trời đem đi của bản thân đôi chân tuy thế đã đưa về cho mình không ít tình yêu thương thương. Bởi vậy, mình đề xuất nỗ lực, nên yêu đời nhằm đáp lại tình dịu dàng của hầu hết người”...

*

Hoa bảo, ông trời mang đi của chính bản thân mình đôi chân nhưng mà đã đem đến cho mình không ít tình yêu thương. Bởi vì vậy, mình bắt buộc nỗ lực, đề nghị yêu đời để đáp lại tình thân thương của phần đông người

“Điều ước thứ 7” đã cho Hoa chạm tới mong mơ của mình. Báo bạn teen và công ty Otto book (Đức) đóng tại tp hồ chí minh đã tài trợ cho em đôi bàn chân công nghệ. Đón nhận “người bạn sát cánh mới” 2 kg vào cơ thể, em cứ tưởng như nó nặng mang lại hơn đôi mươi kg. New lắp vào, Hoa cần thiết nhúc nhích nửa bước. Nhưng các anh ở công ty Otto book luôn cung ứng trong từng bước một đi.

Nhớ lại phần đông khoảnh xung khắc trong tập luyện, Hoa chia sẻ: “Tập mang lại ngày thứ 2 là em tự đưa chân đi được chị ạ. Do lâu rồi ko được đi yêu cầu sướng lắm, đi cho tới kiệt sức. Nhiều hôm mệt tuy nhiên em vẫn mở facebook “truyền hình trực tiếp” với bà mẹ và ông bà ở nhà xem cho mừng”…

Người cha ngồi bên cạnh cảm nhận niềm sung sướng của nhỏ gái, ông nói xen vào: “Ở vào đó, tự giám đốc cho đến kỹ thuật viên đều băn khoăn lo lắng tập luyện đến em. Nói thật, nếu không có tình thân thương và chia sẻ của cộng đồng thì chần chừ đến lúc nào con gái tôi mới tìm lại được nụ cười. Với những người dân quê như chúng tôi, thương bé nhưng đôi lúc lực bất tòng tâm”…

Còn Hoa, em lại lao xao cùng với tôi từng nào thứ chuyện. Chuyện về hồ hết tấm gương em ngưỡng mộ; về các khát khao, dự trù cho tương lai. Chuyện thầy giáo ở Đồng Tháp đi làm từ thiện khắp nơi; chị Trang - chủ nhà hàng quán ăn Nhà Tôi sinh hoạt TP tp hà tĩnh có chiếc xe đạp điện điện dành cho tất cả những người tàn tật. Rồi chuyện, em đang tập luyện đi lại cho thành thục; sẽ đi học thêm nghề gì đấy để sau này khi “trái gió trở trời” mình cũng thao tác làm việc mà chưa phải làm phiền bạn khác nhiều…

Tạm biệt bố con Hoa, tôi sở hữu theo hình hình ảnh 2 ba con vẫy tay chào với niềm vui rạng rỡ. Niềm vui, niềm sung sướng cứ nắm lan tỏa. Cùng tôi bất chợt nghĩ, niềm hạnh phúc không xa xăm mà luôn trong tầm tay nếu chúng ta biết yêu thương, phân tách sẻ. Lòng ngọt ngào giúp chúng ta thấy cuộc sống đời thường này đáng sống, phiêu lưu sự êm ấm của tình người.