Bỗng nhận ra hương ổi phả vào trong gió se sương chùng chình qua ngõ hình như thu đã về

      13
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên và xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt đụng trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt đụng trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật

Bạn đang xem: Bỗng nhận ra hương ổi phả vào trong gió se sương chùng chình qua ngõ hình như thu đã về

*

Xem thêm: 130 Vẽ Tranh Tường Mầm Non Ý Tưởng, Giá Vẽ Tranh Tường Mầm Non

Bỗng phân biệt hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương dùng dằng qua ngõ

Hình như thu vẫn về

Sông được cơ hội dềnh dàng

Chim bước đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa mình sang thu

a) khẳng định biện pháp tu từ gồm trong đoạn thơ và nêu tác dụng

b) Nêu cảm nhận thông thường của em về đoạn thơ


*

Nếu ngày xuân là mùa hội tụ của không ít bàn tay người nghệ sỹ tài hoa thì ngày thu bước vào thơ ca cũng thoải mái và tự nhiên và ngay sát gũi. Trước đó Nguyễn Khuyến khét tiếng với tía bài thơ thu: “Thu điếu”, “Thu vịnh”, “Thu ẩm”, sau đây Xuân Diệu có “Đây mùa thu tới”. Nhỏ dại nhẹ, khiêm nhường, Hữu Thỉnh cũng góp vào cho mùa thu tổ quốc một góc quê nhà sang thu:

“Bỗng nhận biết hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương dùng dắng qua ngõ

Hình như thu đang về

Sóng được lúc dềnh dàng

Chim bắt đầu vội vã

tất cả đám mây mùa hạ

vậy nửa mình sang thu”

Đoạn thơ có cái hương vị ấm nồng của chớm thu ở một miền quê nhỏ. Tín hiệu trước tiên để tác giả phân biệt là hương ổi phả trong gió. Hương thơm quê nhà mộc mạc được gió gửi trong không gian cứ lan tỏa, thoang thoáng bay. Cảm giác bất chợt đến với đơn vị thơ “Bỗng nhận ra”. Một sự bất thần mà như đã đợi sẵn, đợi từ lâu rồi, để giờ đây có lúc là buông ra ngay. Trong số chúng ta chắc chắn không có ai chưa một đợt nếm vị ổi giòn ngọt, chua chua địa điểm đầu lưỡi. Dòng dư vị của mừi hương đó cứ vấn vương lại trong ta khi bỗng dưng đọc câu thơ của Hữu Thỉnh. Gồm hương ổi. Với gió. Và sương. Mùa thu lại về. Ngày thu mang theo hương quê và sở hữu theo sương mờ ướt lạnh. Hình như có thêm sương đề nghị thu dễ nhấn hơn. “Sương dùng dắng qua ngõ” xuất xắc là mong chờ gì đây? Cứ dần dần như thế, cứ dịu nhàng, mềm mại và mượt mà như thế, thu mang lại tự dịp nào ko hay. “Hình như thu sẽ về”. đơn vị thơ giật mình, hơi bối rối. Tự lúc nào nhỉ? Thu về? từ bỏ hương giỏi từ gió, hay từ sương? Hữu Thỉnh cũng tương đối ngỡ ngàng trước nhoáng đi hốt nhiên của mùa thu. Thu về, thu lại về trên quê hương, trên những tuyến phố bờ đê cùng trên cả những nhỏ sông, cánh chim trời.

Cái bỡ ngỡ ban sơ vụt tan biến đi dường chỗ cho sự rung cảm mãnh liệt trước mùa thu:

“Sông được thời gian dềnh dàng

Chim ban đầu vội vã

tất cả đám mây mùa hạ

cầm cố nửa bản thân sang thu”

Con sông quê hương dềnh nước mùa thu. Gần như cánh chim bay đi vội vàng vã. Toàn bộ đều hối hận hả, xôn xao khi thu về. Không thể cái nóng bức của ngày hè nóng nực, chỉ còn lại một bầu không gian lúc nào cũng ẩm ướt và se se lạnh. Một nhoáng rối lòng nhằm rồi nhường nhịn lại cho mùa thu. Mùa thu vừa bắt đầu chớm khôn xiết nhẹ, cực kỳ dịu, khôn cùng êm, mơ hồ như cả khu đất trời đang cựa mình cầm áo mới. Hữu Thỉnh không tả trời thu “xanh ngắt mấy tầng cao” như Nguyễn Khuyến mà chỉ điểm vào bức ảnh thu một chút ít mây vương lại của mùa hè qua:

“Có đám mây mùa hạ

chũm nửa mình sang thu”

Mây trời chũm nửa mình sang thu. Lối mô tả của công ty thơ thật độc đáo. Bên cạnh đó trong đám mây đó còn tồn tại lại một vài làn nắng nóng ấm mùa hè nên new “vắt nửa mình”. Thu về tạo cho bao cảnh vật đổi thay và đám mây cũng khác lạ.

Với một đoạn thơ ngắn vỏn vẹn hai khổ cơ mà nhà thơ đang dựng lại một tranh ảnh thu nồng đượm hơi ấm cuộc đời, hơi nóng quê nhà. đều hình hình ảnh sang thu thân quen, đơn giản mà tươi tắn, sống động. Với hầu như từ láy: “chùng chình”, “dềnh dàng”, “vội vã” và một giọng thơ vừa có thoáng ngỡ ngàng, vừa vui sướng, Hữu Thỉnh đã chuyển ta về một miền quê dân gian mà ấm áp tình người. “Sang thu”- một hình ảnh quê mùi hương tự nó đã tôn thêm vẻ đẹp đến đất nước, cho quê nhà, mang lại đồng quê trong ngày thu chung của đất trời Việt Nam.